logo
Men for what watch? Watch, watch and call. A tool that is used for timing on breitling replica the wrist. Men wear watches what kind, starting from the basic color and size, have their own right watches, you can follow the watch's color, shape, value, occasions to carefully match their own clothing. For the choice of rolex replica a watch, the first to look at and their identity are consistent with a rural old people wear watches, a bit unrealistic, even if there is, it would have been too ostentatious. A Multi Millionaire owner, wearing a few hundred dollars of high imitation table also lost their identity, and even make friends on their own business is not good. In the formal social occasions, watches are often regarded as jewelry, for usually only ring a jewelry can be worn by rolex replica uk men is respected. Some people even stressed that: "the watch is not only a man's jewelry, but also men's most important jewelry." In western countries, watches, pens, lighters was once known as adult men "three treasures", is every man even for a moment can not be away from the body.

Chào mừng các bạn! Mong bạn Đăng nhập. Xin lỗi bạn, tạm dừng việc đăng ký mới.►Nhấn hình ảnh nhỏ sẽ hiện ảnh lớn ‹(•¿•)›

Thông báo

Icon
Error

Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to first unread
song  
#1 Đã gửi : 17/01/2026 lúc 10:01:54(UTC)
song

Danh hiệu: Moderate

Nhóm: Registered
Gia nhập: 21-02-2012(UTC)
Bài viết: 24,807

Cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn: 2 lần trong 2 bài viết
Dẫn: Bài viết khảo sát ngắn bản chất của “tài năng văn chương Việt đương đại” như một hiện tượng triết học–văn hóa: tồn tại, linh hoạt, nhưng tự nghi ngờ chính mình. Tác giả đề xuất khái niệm “không gian tin tưởng triết học” để chỉ nền tảng tinh thần mà văn chương Việt còn thiếu – nơi tài năng có thể phát triển như một hành động tư tưởng, chứ không chỉ như phản xạ cảm xúc. Bài viết chỉ ra sự khác biệt giữa “tài năng mô tả” và “tài năng kiến tạo,” đồng thời so sánh với các hình thái tư duy văn học của Murakami, Han Kang, và Márquez.


Kết luận: tài năng Việt không thiếu, nhưng cần một hệ triết lý mới – triết lý của mỉm cười và tự nghi ngờ – để vượt qua giới hạn cảm xúc và bước vào tự do của tư tưởng.

Một dân tộc có tài, nhưng không tin vào tài


Người Việt thường được khen là khéo, nhanh trí, ứng biến giỏi. Nhưng tài năng ấy nhiều khi vận hành như chiến thuật sinh tồn, không phải xung lực sáng tạo. Trong văn chương, điều này hiện ra rất rõ: các tác giả Việt thường tin vào nỗi đau hơn là vào tư tưởng. Nỗi đau dễ được đồng cảm, tư tưởng dễ bị nghi ngờ.


Vì thế, tài năng Việt giống ngọn đèn không dám mở sáng hết bóng mình. Nó sáng vừa đủ để thấy đường, nhưng không đủ để soi cái bóng đang cầm đèn. Đó là lý do, dù có nhiều nhà văn tài hoa, văn chương Việt vẫn thiếu một “không gian tin tưởng triết học” – tức niềm tin rằng viết là hành động tư tưởng, chứ không chỉ là kể chuyện hay cảm xúc.

Tài năng và bóng tối của thói quen


Người Việt thông minh, nhưng thông minh theo cách “tránh nạn”, ít khi “tạo lối.” Trong văn chương, thông minh ấy biến thành thói quen đẹp: câu chữ chuẩn, cảm xúc tinh, kết cấu chặt. Nhưng chính cái đẹp ấy lại làm mòn bản năng sáng tạo.


Nguyễn Huy Thiệp từng làm văn học bừng tỉnh vì dám chạm vào vùng tối đạo đức. Bảo Ninh mở ra nỗi đau chiến tranh từ chiều sâu nhân tính, không tuyên truyền. Nguyễn Ngọc Tư thì lột trần buồn thương miền Tây bằng giọng kể mảnh như khói.


Tuy vậy, ở thế hệ kế tiếp, ít ai dám “viết ngược lại chính mình.” Văn chương dần trở thành nghệ thuật duy trì, chứ không phải nghệ thuật khám phá. Cái bóng của thói quen phủ lên tài năng: người ta học cách viết hay hơn, nhưng ít người học cách nghĩ khác hơn.

Văn chương như nghệ thuật sinh tồn

 
Nếu phương Tây xem viết là chứng minh tư duy, thì người Việt xem viết là chứng minh sự tồn tại.

Văn chương trở thành một nghệ thuật sinh tồn cảm xúc. Từ Truyện Kiều đến Cánh đồng bất tận, ngôn ngữ Việt luôn run rẩy giữa đau và đẹp. Ta viết để giữ lấy mình – không để làm mới thế giới. Lão Tử từng nói: “Người khôn sống vừa đủ để không chết.” Câu ấy dường như ứng vào văn học Việt: sáng tạo vừa đủ để được yêu, không đủ để bị ghét. Vì thế, tài năng thường tự giới hạn bằng lòng với cái được gọi là “tinh tế.” Nhưng tinh tế không phải là cứu cánh – đôi khi nó chỉ là nỗi sợ bị hiểu lầm được làm bằng vàng.

Hình thức trỗi dậy – cái chết của tư tưởng

 
Bước sang thế kỷ 21, hình thức trở thành thần tượng mới. Từ hậu kỳ của thơ mới đến văn xuôi hậu hiện đại sáng tác tiếng Việt, nhiều tác giả Việt đã làm chủ kỹ thuật, nhưng đánh mất triết lý sáng tạo đằng sau nó.




Cái đẹp của ngôn ngữ được phóng đại, nhưng ý nghĩa bị thu nhỏ. Một nhà thơ trẻ có thể biết hết phép giễu nhại, nhưng không hiểu vì sao cần giễu nhại.
Hội thảo văn học 2022 (ĐH KHXH&NV) ghi nhận: “Chúng ta có nhiều tác phẩm hay về chi tiết, nhưng ít tác phẩm hay về hệ thống.” Câu này chạm đúng trung tâm: văn học Việt thiếu tầm khái niệm.


Viết “thật” vẫn chưa đủ – phải viết đến chỗ cái “thật” tự sụp đổ, như Nietzsche từng nói: “Sự thật cũng chỉ là dối trá đã được tập luyện.” Tài năng Việt hiện nay phần lớn dừng ở mỹ học của sự tự thương. Đó là khi tác giả không còn viết để hiểu thế giới, mà để xoa dịu chính mình.

Khi nhà văn không còn tin vào triết học.

 
Ngày xưa, Nguyễn Đình Thi đọc Heidegger, Chế Lan Viên đọc Nietzsche. Họ không sợ triết học – họ uống nó như rượu đắng.


Ngày nay, nhiều người viết nói về “hiện sinh,” nhưng hiếm ai đọc Being and Nothingness (Sartre, 1943).

Triết học bị xem là xa xỉ, còn văn chương trở thành người kể chuyện tử tế – một nghề hiền lành, ít nguy hiểm. Barthes (1977) từng cảnh báo: “Khi nhà văn chỉ kể, mà không phá nghĩa của chuyện, anh ta chỉ là thư ký của hiện thực.”


Giới hạn của tài năng Việt nằm đúng đó: cảm xúc dồi dào, kỹ thuật tinh vi, nhưng thiếu năng lực tự giải cấu trúc. Nhà văn hiện nay cần đọc triết không để “triết lý hóa,” mà để tập nghi ngờ chính chữ của mình. Chỉ trong nghi ngờ, chữ mới sinh ra đời sống mới.

So sánh và sự khác biệt cần thiết.

 
Murakami không hơn người Việt ở tài, mà ở niềm tin vào sự mơ hồ. Người Việt lại sợ mờ – thích sáng tỏ. Nhưng nghệ thuật lớn sinh ra từ vùng nửa sáng.
Han Kang dùng thân thể để chất vấn đạo đức; người Việt vẫn xem thân thể như ẩn dụ. Márquez dùng huyền ảo để hiểu hiện thực; người Việt dùng hiện thực để trốn huyền ảo.


Điều khác biệt không nằm ở trí tuệ, mà ở khả năng chơi với hư vô. Người Việt giỏi mô tả giấc mơ, nhưng ít khi dám ngủ trong nó. Vì thế, ta có đủ ngôn từ, nhưng thiếu sự im lặng đúng lúc; đủ nỗi đau, nhưng thiếu khái niệm về nỗi đau; đủ cảm xúc, nhưng thiếu nhịp suy tưởng.

Viết để nghĩ, không chỉ để kể

 
Nhà văn Việt viết triết học thì ít người hiểu, viết dễ hiểu thì ít người xem trọng. Nhận xét này, nửa đùa nửa thật, lột tả thế tiến thoái của tài năng Việt.


Văn chương Việt đang cần học lại cách đặt câu hỏi triết học – không phải “tôi là ai?” mà “tôi còn có thể nghĩ được điều tôi chưa hiểu không?”


Khi văn chương biết tự nghĩ, nó vượt khỏi vùng an toàn của kể chuyện. Và khi triết học học cách nói như thơ, nó chạm được trái tim của ngôn ngữ.


Văn chương và triết học Việt, suốt lâu nay, như hai người bạn ngồi ở hai quán cà phê khác nhau, cùng gọi một ly đen đá, mà không biết rằng họ đang chờ nhau. Giới hạn của tài năng Việt nằm chính ở đó: chưa tin rằng tư tưởng và cảm xúc có thể ngủ chung một giường.

[b]Mỉm cười cùng vô lý

 
Nếu có ai hỏi: “Văn chương Việt còn hy vọng không?” Tôi nghĩ: có – nhưng nó sẽ không đến từ thiên tài, mà từ một cộng đồng biết nghi ngờ cả thiên tài lẫn chính mình.


Văn chương Việt cần học cách mỉm cười với tài năng của mình. Không phải cười chế nhạo, mà cười tỉnh thức: “Tôi thông minh, nhưng tôi biết mình đang thông minh để làm gì?”


Cái cười ấy – nửa Phật, nửa người – là triết lý mới: triết học của mỉm cười và tự thức. Khi ta thôi viết để được khen, mà bắt đầu viết để chơi cùng vô lý,
thì tài năng Việt sẽ thôi sợ bóng mình, và chữ – cuối cùng – sẽ tự tin mà hát.


Ngu Yên

Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

Powered by YAF.NET | YAF.NET © 2003-2026, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0.095 giây.